八哀詩 故司徒李公光弼

杜甫
泰山
tiān
bǎo
běi
shōu
jìn
yáng
jiǎ
gōng
chéng
chóu
qiè
rén
ān
ruò
tài
shān
běi
duàn
yòu
xié
shuò
fāng
nǎi
shǒu
jiàn
èr
gōng
西
jiāo
jiǔ
miào
tuí
wèi
sàn
yáng
míng
wěi
chén
qiè
jié
shí
lái
huǒ
fén
qián
kūn
liè
gāo
shì
xiào
祿
shān
gōng
yòu
xiàn
jié
wáng
chóng
xūn
xiǎo
xìn
suǒ
qiè
yōng
bīng
zhèn
biàn
qiān
chū
tuǒ
tiē
qīng
yíng
fēn
yíng
yíng
fēng
qiū
nèi
shěng
wèi
cháo
lèi
zhōng
yìng
jié
gāo
dòng
cháng
chéng
sào
dié
píng
shēng
bái
shàn
líng
luò
jiāo
lóng
xiá
wàng
yīng
姿
chuàng
huái
jiē
sān
jūn
huì
guāng
cǎi
liè
shì
tòng
chóu
dié
zhí
zài
shǐ
chén
jiāng
lái
xiāng
qiè
zhǒng
nán
guī
diān
yǒng
xiāo
tiáo
wèi
shī
shè
{{
ǎo
//
ěr
}}
jìng
rén
dōng
xiá

诗人

杜甫

杜甫(712—770),字子美,自号少陵野老,唐代伟大现实主义诗人。