文之雪霰落硯詩戱用其韻

張擴
xuán
chén
zhōng
zuò
hóng
piān
jìng
fēi
yīng
liǔ
huā
rǎn
qián
huàn
chéng
xiǎo
shì
sāng
gēn
yóu
gěng
jiè
jié
wéi
bīng
miàn
gèng
jīng
míng
chī
ér
dòng
wéi
fèi
jìn
zhōng
qīng