余常愛杜牧之晚花紅豔静高樹綠陰初之句還山居適當此時諷味不已有概於余心者用爲韻作十絕 其五

程俱
qīng
chí
jìn
cāng
cǎo
shù
lín
jìng
yīng
míng
yuān
hào
yán
huā
jìng