聞富鄭公少時隨侍至此讀書景德寺後人爲作祠堂因跋余舊詩後以自嘲 其一

韓駒
téng
chuáng
zhěn
kuài
qīng
fēng
mèn
wén
shū
màn
gòng
xiāng
xìn
wèi
chuán
shuāng
hòu
yàn
huái
shēng
qiè
wǎn
lái
zhōng
yān
liú
bàn
sān
nián
liú
luò
yīng
wàn
fēng
yóu
yǒu
jiàn
shī
zài
shí
shuí
kěn
xiě
chén
róng