詠懷二首 二

杜甫
bāng
wēi
huài
shèng
yuǎn
chóu
piāo
yáo
guì
shuǐ
yóu
chàng
wàng
cāng
qián
xián
gōu
zǒu
鹿
fǎn
jiǎo
jiǎo
yōu
kuàng
xīn
quán
quán
píng
shí
xiāng
péng
zhī
xiàn
liú
fēng
tāo
shàng
chūn
shā
qiān
qīn
jiāng
shù
xíng
shǎo
shí
jié
kōng
jǐng
zào
rèn
chén
āi
zhōu
háng
fán
shù
qiān
chán
jiā
lǎo
bìng
suǒ
ài
wàn
shēng
wéi
míng
shù
duō
yōu
táo
yuán
zhuō
tóng
zhù
wèi
yán
zhàng
bǎi
luò
shè
láng
kuī
zhōng
yuán
yān
suǒ
zhù
hóng
jìng
shì
cháng
xián
chéng
děng
chà
ài
chí
léi
qiě
duó
zhēn
jiǔ
yōng
zhì
tóng
yōng
liú
gāo
shī
zhōng
dāng
guà
fān
tiān
nán
gào
nán
wéi
zhù
róng
miǎn
qiáng
qīn
zhàng
jié
tuō
lǎo
rén
xīng
luó
zhǎn
shuāi

诗人

杜甫

杜甫(712—770),字子美,自号少陵野老,唐代伟大现实主义诗人。