翰林南陽葉公輓詞三首 其三

胡宿
yuǎn
kāi
fēi
zhōng
shāng
zhōng
shě
shǎo
shā
luán
huáng
gān
réng
shuāng
zhé
gāo
kuí
suì
liǎng
wáng
shēng
zhī
hún
duàn
qiū
bàng