十一月五日與才仲弟相别于白沙東門之外悵然久之不能自釋乃知謝安石作惡之語不爲過也因成八詩奉寄可見别後氣味亦可并示京洛間親舊也 其三

呂本中
shèng
tán
nǎi
wéi
bié
cōng
cōng
huān
jiǔ
dào
ěr
rén
shēng
gān
dǎn
yǒu
chǔ
yuè
zhī
ruò
rén
xiōng
zhōng
yǒu
tiě