十一月五日與才仲弟相别于白沙東門之外悵然久之不能自釋乃知謝安石作惡之語不爲過也因成八詩奉寄可見别後氣味亦可并示京洛間親舊也 其六

呂本中
tóu
bài
dōng
wèi
yàn
jué
qióng
tíng
wèn
suō
jiǔ
niú
fēng
xiōng
jué
chén
qiū
shuǐ
tóng
rén
wèi
yuǎn
dāng
zài
ā
zhōng