方春時群兔食麥先生置罝焉終無所獲今者原頭草枯無所隱遁乃得以投湯餅是兔得所嗜以死而先生之憤亦快也既感斯語因繼前韻

王洋
shān
xuě
rùn
mài
xiāng
zhái
xiān
shēng
hào
shū
liào
xiàng
lái
zāo
è
shì
ān
ěr
shēn
guī
páo
chú
xiá
fāng
tóng
guǐ
shū
wén
zhèng
qiú
cháng
dāng
shí
zuǐ
shí
yīng
jīn
jiǎo
tāng
bǐng
jīn
chēng
qiǎo
xìng
yīn
suǒ
shì
tóng
pēng
dǐng
ráo
sòng
gān
nǎo