勝仲少卿公惠巖桂幷詩二絕用韻和之 其二

鄭剛中
qiū
guì
jūn
qīn
zhé
zèng
qīng
pán
gāo
chā
bàng
chuáng
ér
tóng
mán
wēn
jīn
sān
jīn
gǎn
xiāng