川拨棹・不由我泪盈盈,听长空孤雁声。我与你暂出门庭,听我丁宁。自

蒲察善长
bié
qíng
rén
yàn
ér
shí
ái
guò
qīn
hán
zhěn
lěng
xiāng
bìng
jiàn
chéng