建都十二韻

杜甫
cāng
shēng
wèi
bàn
qián
kūn
zài
yún
tái
shàng
shuí
huáng
zūn
jiàn
fēn
wèi
què
xià
sháo
jīng
mén
kǒng
shī
dōng
rén
wàng
西
cún
shí
wēi
dāng
xuě
chǐ
qīng
lùn
suī
sān
jiē
zhèng
zhōng
chóu
wàn
guó
fān
qiān
hèn
lòu
wǎng
shū
ēn
yǒng
hàn
tíng
yáo
lián
xiāng
shuǐ
hún
qióng
dōng
jiāng
jiàn
suí
shì
yǒu
tián
yuán
fēng
duàn
qīng
jié
shuāng
mái
cuì
zhú
gēn
guān
kōng
ráng
ráng
guān
jiǔ
hūn
hūn
yuàn
wǎng
cháng
ān
guāng
huī
zhào
běi
yuán

诗人

杜甫

杜甫(712—770),字子美,自号少陵野老,唐代伟大现实主义诗人。