・应昌南旧日长城,带取上京愁去。又秋风落雁归鸿,怎说到无言语处。至上京

冯子振
yāo
chán
西
běi
zhēng
ān
zhù
dào
shàng
jiàn
gēng
bái
máng
máng
cǎo
píng
shā
jīn
lián
chuān