寄司馬山人十二韻

杜甫
guān
nèi
fēn
mèi
tiān
biān
jīn
zhuǎn
péng
chí
shuō
tán
xiào
ǒu
rán
tóng
dào
shù
céng
liú
xiān
shēng
zǎo
méng
jiā
jiā
yíng
chǔ
chǔ
shí
gōng
cháng
xiào
é
méi
běi
qián
xíng
lěi
dōng
yǒu
shí
měng
shì
shǐ使
xiān
tóng
shǎo
láo
bái
yán
shuāi
kěn
gèng
hóng
wàng
yún
bēi
kǎn
jǐng
xiàn
chōng
róng
sāng
luàn
xíng
réng
liáng
xìn
tōng
xuán
jīng
yào
kǒu
jiàn
duǎn
tíng
zhōng
yǒng
zuò
shū
fāng
cán
shēng
lǎo
wēng
xiāng
āi
huàn
qiǎn
qīng
fēng

诗人

杜甫

杜甫(712—770),字子美,自号少陵野老,唐代伟大现实主义诗人。