遣悶奉呈嚴公二十韻

杜甫
bái
shuǐ
gān竿
qīng
qiū
wēng
wéi
lái
xià
zài
zhōu
zhōng
huáng
juàn
zhēn
qīng
páo
gōng
lǎo
yōu
zuò
[[
]]
yòu
wèn
tóu
fēng
píng
zhuān
dǎo
fēn
cáo
shī
tóng
gān
shuāi
jiù
tiǎn
shàng
guān
tōng
chóu
lùn
shī
zǎo
guāng
huī
zhàng
yuè
xióng
kuān
róng
cún
xìng
zhuō
jiǎn
niàn
qióng
téng
jià
yān
fēi
xiǎng
guì
cóng
xìn
rán
guī
chù
wǎng
zhí
zuò
niǎo
kuī
lóng
西
lǐng
cūn
běi
nán
jiāng
rào
shè
dōng
zhú
hán
jiù
cuì
jiāo
shí
xīn
hóng
làng
chuán
yīng
chè
bēi
qián
wèng
kōng
fān
shēng
jìng
jīn
rèn
qiáo
tóng
shù
chóu
zhī
cuō
tuó
xiào
xiǎo
zhōng
zhōu
fáng
shāo
shāo
tài
jiǎn
suì
cōng
cōng
xiǎo
zhū
fēi
hūn
guī
huà
jiǎo
zhōng
chéng
xún
bié
wèi
gǎn
wēi
gōng
què
chóu
yín
hàn
tái
jǐn
méng
huì
quán
shí
fàng
tóng

诗人

杜甫

杜甫(712—770),字子美,自号少陵野老,唐代伟大现实主义诗人。