遣悶

杜甫
kuò
píng
shā
àn
zhōu
xiǎo
dòng
fáng
shǐ使
chén
lái
dào
chéng
qiáng
shǔ
liú
zhēng
shī
jiāng
fēng
jiè
liáng
xíng
yún
xīng
yǐn
jiàn
dié
làng
yuè
guāng
máng
yíng
jiàn
yuán
wéi
chè
zhū
juàn
bìn
cháng
āi
zhēng
yóu
píng
míng
jìng
zhān
shang
zhù
qín
zhuì
guò
féng
lèi
chǔ
kuáng
chōng
kàn
jiàn
xiá
yǐng
tuō
zhuī
náng
yāo
niè
guān
dōng
chòu
bīng
lǒng
yòu
chuàng
shí
qīng
lüè
shì
luàn
wén
chǎng
hǎi
duān
yōu
wèn
cāng
bǎi
nián
cóng
wàn
shì
guó
gěng
nán
wàng

诗人

杜甫

杜甫(712—770),字子美,自号少陵野老,唐代伟大现实主义诗人。