佛教梵文唵字唐玄宗書並讀(原刻石在河南登封,還有御製《老子讚》。) 一

唐明皇
shé
xíng
shì
wèi
xiū
tiān
wén
guǐ
shén
chóu
lóng
pán
fàn
zhì
céng
fēng
qiào
fèng
zhǎn
xiáng
juàn
shōu
zhèng
jué
yìn
tóng
zhēn
shèng
dào
xié
jiāo
jué
zōng
yóu
mén
yīng
nán
shí
yǎn
sēng
xiào
diǎn
tóu
11
zhì
yuán
nián
sān
zhōng
yuán
sān
sǎo
tài
yuán
zhāo
shí
yuān
22
àn
shí
běn
wài
chāo
běn
de
liú
chuán
yīng
gāi
gèng
duō
fāng
zhì
nèi
huán
yǒu
xiē
zhǐ
yǐn
suǒ
jiàn
dào
de
yǒu
zhèng
zhōng
xiàn
zhì
juàn
dēng
zài
zhù
táng
tài
zōng
fàn
ān
zhuàn
yún