王昭君怨諸詞人連句(伯二七四八)一首

佚名
tíng
jiāo
xìng
zài
é
méi
zhēng
yòng
huáng
jīn
xiě
yàn
姿
shǐ
yán
ēn
chǒng
yóu
jūn
shuí
wèi
róng
yán
xìn
huà
shī
wēi
shēn
gōng
chūn
huá
luò
qiū
fēng
jūn
ēn
biàn便
gèng
chǔ
qiè
mào
yīng
shū
huà
zhōng
wén
dào
qīn
jiāng
chǎng
piě
xuǎn
mào
biàn
gōng
zhōng
róng
mào
xuǎn
hòu
jūn
wáng
kōng
huǐ
shǐ
zhī
wáng
běn
xiàng
qīn
hèn
dān
qīng
měi
shēn
shì
gōng
zhōng
mìng
qiè
jīn
chéng
sài
wài
duàn
cháng
rén
jiǔ
chóng
ēn
ài
yīng
cháng
xiè
wàn
guān
shān
chóu
yuǎn
jià
fēi
lái
běi
shèng
chūn
yuè
zhào
nán
tíng
kōng
zhōng
hán
chán
juān
yáo
niàn
jūn
biān
shuò
biān
cuì
tóng
luó
zhàng
zhān
qiú
fēi
jǐn
qīn
nián
cháng
ān
gāo
què
sān
qiān
wàng
néng
lìng
xīn
qiū
lái
huái
bào
kān
kuàng
nán
fēi
yàn
shēng