窊尊詩

元結
chán
chán
xiǎo
shān
shí
shù
fēng
duì
tíng
shí
kān
wéi
zūn
zhuàng
lèi
míng
xún
huí
shù
chǐ
jiàn
jiàn
xiǎo
péng
yíng
zūn
zhōng
jiǔ
chū
zhǎng
shǐ
yǒu
dǎo
shēng
guān
fēng
zhí
xià
lín
cāng
míng
ài
zhī
jué
zuì
zuì
huán
xǐng
xǐng
zuì
zài
zūn
pàn
shǐ
wéi
xìng
qíng
ruò
xíng
shèng
lùn
zuò
lín
jùn
chéng
píng
jìn
jiē
jìn
shān
qīng
qīng
shí
zhū
lín
tiáo
mào
yán
yíng
pán
gēn
mǎn滿
shí
shàng
jiē
zuò
lóng
shé
xíng
jiǔ
táng
zhù
niàng
yǒu
jiē
yīng
píng
zūn
cháng
mǎn滿
shuí
shì
táo
yuān
míng

诗人

元結

元结(719—772),字次山,号漫叟、聱叟,唐代文学家。