嘲李珣(賓貢李珣,字德潤,本蜀中土生波斯也。少小苦心,屢稱賓貢,所吟詩句,往往動人。尹校書鶚者,錦城煙月之士,與李生常爲善友。遽因戲遇嘲之,李生文章,掃地而盡。詩曰:)

尹鶚
cóng
lái
luàn
cháng
qiáng
xué
wén
zhāng
jiǎ
ráo
zhé
dōng
táng
guì
chòu
xūn
lái
xiāng
jiàn
jiè
chì
luàn
cháng