蒸豚(王中令既平蜀,捕逐餘寇,與步隊〖隊伍〗相遠,饑甚,乃入一村寺中。主僧醉甚箕踞,公怒,欲斬之。僧應對不懾,公奇而釋之。間求蔬食,僧云:「有肉無蔬。」公益奇之。餽以蒸豚頭,食之甚美。公喜,問僧:「止能飲酒食肉耶,抑有他技耶?」僧自言能詩。公令賦蒸豚詩,援〖操〗筆立成。詩云〖見下〗。公大喜,與紫衣,賜號爲蜀中詩僧。)

村寺僧
zuǐ
cháng
máo
duǎn
qiǎn
hán
biāo
jiǔ
xiàng
shān
zhōng
shí
yào
miáo
zhēng
chǔ
jiāng
zhēng
guǒ
shú
shí
jiān
zuò
gèng
yòng
xìng
jiāng漿
jiāo
hóng
xiān
chēng
shí
pán
dìng
zuò
zhù
ruǎn
shú
zhēn
kān
zhù
tiāo
ruò
shān
gēn
lái
bìng
shān
gēn
zhī
chī
zuò
huàn
téng
tiáo
dài
shī
huà
yǐn
bǎi
míng
zhū
quán
dài
shī
liù
shí
yǐn
dōng
zhì
lín
11
jiàn
chóu
chí
juàn
xià
tiáo
yǐn
cóng
huà
qián
juàn
shí