古韵新声
首页
诗库
诗人
唐
诗
宿京江口期劉昚虛不至
王昌齡
拼音
shuāng
霜
tiān
天
qǐ
起
cháng
長
wàng
望
,
,
cán
殘
yuè
月
shēng
生
hǎi
海
mén
門
。
。
fēng
風
jìng
靜
yè
夜
cháo
潮
mǎn
滿
,
,
chéng
城
gāo
高
hán
寒
qì
氣
hūn
昏
。
。
gù
故
rén
人
hé
何
jì
寂
mò
寞
,
,
jiǔ
久
yǐ
已
guāi
乖
qīng
清
yán
言
。
。
míng
明
fā
發
bù
不
néng
能
mèi
寐
,
,
tú
徒
yíng
盈
jiāng
江
shàng
上
zūn
尊
。
。
诗人
王昌齡
唐
王昌齡(约698—757),字少伯,唐代著名边塞诗人,世称“王江宁”或“王龙标”。
相关诗词
畫蟬
戴叔倫 · 唐
廬江主人婦
李白 · 唐
將至妙喜寺
徐凝 · 唐
秋郊閑望有感
韓偓 · 唐