古風 十八

李白
tiān
jīn
sān
yuè
shí
qiān
mén
táo
cháo
wéi
duàn
cháng
huā
zhú
dōng
liú
shuǐ
qián
shuǐ
hòu
shuǐ
jīn
xiāng
liú
xīn
rén
fēi
jiù
rén
nián
nián
qiáo
shàng
yóu
míng
hǎi
dòng
luó
gōng
hóu
yuè
luò
西
shàng
yáng
huī
bàn
chéng
lóu
guān
zhào
yún
cháo
xià
sàn
huáng
zhōu
ān
fēi
lóng
huáng
jīn
luò
tóu
xíng
rén
jiē
zhì
héng
sōng
qiū
mén
shàng
gāo
táng
liè
dǐng
cuò
zhēn
xiū
xiāng
fēng
yǐn
zhào
qīng
guǎn
suí
ōu
shí
yuān
yāng
shuāng
shuāng
tíng
yōu
xíng
zhēng
zhòu
yán
qiān
qiū
gōng
chéng
shēn
tuì退
duō
qiān
yóu
huáng
quǎn
kōng
tàn
zhū
chéng
xìn
chóu
chī
sàn
zhào
piān
zhōu

诗人

李白

李白(701—762),字太白,号青莲居士,唐代浪漫主义诗人。