蜀道難

李白
山水抒情唐诗三百首乐府相和歌辞
wēi
gāo
zāi
shǔ
dào
zhī
nán
nán
shàng
qīng
tiān
cán
cóng
kāi
guó
máng
rán
ěr
lái
wàn
qiān
suì
qín
sāi
tōng
rén
yān
西
dāng
tài
bái
yǒu
niǎo
dào
héng
jué
é
méi
diān
bēng
shān
cuī
zhuàng
shì
rán
hòu
tiān
shí
zhàn
xiāng
gōu
lián
shàng
yǒu
liù
lóng
huí
zhī
gāo
biāo
xià
yǒu
chōng
zhé
zhī
huí
chuān
huáng
zhī
fēi
shàng
guò
yuán
náo
chóu
pān
yuán
qīng
pán
pán
bǎi
jiǔ
zhé
yíng
yán
luán
mén
cān
jǐng
yǎng
xié
shǒu
yīng
zuò
cháng
tàn
wèn
jūn
西
yóu
shí
huán
wèi
chán
yán
pān
dàn
jiàn
bēi
niǎo
hào
xióng
fēi
cóng
rào
lín
jiàn
yòu
wén
guī
yuè
chóu
kōng
shān
shǔ
dào
zhī
nán
nán
shàng
qīng
tiān
shǐ使
rén
tīng
diāo
zhū
yán
lián
fēng
tiān
yíng
chǐ
sōng
dǎo
guà
jué
fēi
tuān
liú
zhēng
xuān
huī
zhuǎn
shí
wàn
léi
xiǎn
jiē
ěr
yuǎn
dào
zhī
rén
wéi
lái
zāi
jiàn
zhēng
róng
ér
cuī
wéi
dāng
guān
wàn
kāi
suǒ
shǒu
huò
fěi
qīn
huà
wéi
láng
chái
cháo
měng
cháng
shé
shǔn
xuè
shā
rén
jǐn
chéng
suī
yún
zǎo
huán
jiā
shǔ
dào
zhī
nán
nán
shàng
qīng
tiān
shēn
西
wàng
cháng
jiē

诗人

李白

李白(701—762),字太白,号青莲居士,唐代浪漫主义诗人。