東武吟

李白
仕途无奈相和歌辞乐府
hǎo
xiào
liú
wén
xián
fēng
fāng
zuǒ
míng
zhǔ
cháng
chéng
gōng
bái
zài
gāo
tiān
huí
guāng
zhú
wēi
gōng
gōng
chéng
fèng
huáng
zhào
yún
luó
zhōng
qīng
qiè
xiāo
jiǒng
yōu
yóu
dān
jìn
tōng
jūn
wáng
yán
shēng
jià
líng
yān
hóng
chéng
輿
yōng
cuì
gài
cóng
jīn
chéng
dōng
bǎo
jué
jǐng
jǐn
xīn
fēng
yán
wàng
sōng
xuě
duì
jiǔ
míng
tóng
yīn
xué
yáng
yún
xiàn
gān
quán
gōng
tiān
shū
měi
piàn
shàn
qīng
fēn
qióng
guī
lái
xián
yáng
tán
xiào
jiē
wáng
gōng
cháo
jīn
piāo
luò
chéng
fēi
péng
bīn
shū
sàn
zūn
kōng
cái
yóu
cán
shì
shàng
xióng
xián
zuò
dōng
yín
jìn
qíng
wèi
zhōng
shū
xiè
zhī
xún
huáng
wēng

诗人

李白

李白(701—762),字太白,号青莲居士,唐代浪漫主义诗人。