豳歌行上新平長史兄粲

李白
bīn
shāo
shāo
zhèn
tíng
jīng
shuǐ
hào
hào
yáng
tuān
āi
hóng
suān
shēng
chóu
yún
cāng
cǎn
hán
duō
zuó
jiā
wéi
huā
chū
hóng
liǔ
tiáo
zhōng
xiāo
chū
yǐn
sān
bǎi
bēi
míng
cháo
guī
èr
qiān
shí
níng
zhī
liú
biàn
guāng
huī
shuāng
xiāo
rào
hán
huī
píng
shuí
nuǎn
luò
piāo
yáng
chǔ
guī
xiōng
xíng
qióng
xūn
mǎn滿
táng
yǒu
měi
yán
zhào
cháng
cǎi
yún
yàn
zuì
jiāo
hóng
zhú
qiú
shòu
tàn
zhuó
liú
xiá
zhuàng
shì
bēi
yín
níng
jiàn
jiē
qián
róng
hòu
xiāng
fān
guāng
huá

诗人

李白

李白(701—762),字太白,号青莲居士,唐代浪漫主义诗人。