草書歌行

李白
shào
nián
shàng
rén
hào
huái
cǎo
shū
tiān
xià
chēng
chí
fēi
chū
běi
míng
fēng
shā
jìn
zhōng
shān
yuè
jiǔ
yuè
tiān
liáng
jiǔ
mǎn滿
gāo
táng
jiān
juàn
pái
shù
xiāng
xuān
zhōu
shí
yàn
guāng
shī
zuì
hòu
shéng
chuáng
sǎo
jìn
shù
qiān
zhāng
piāo
fēng
zhòu
jīng
luò
huā
fēi
xuě
máng
máng
lái
xiàng
tíng
shǒu
háng
shù
dòu
huǎng
huǎng
wén
shén
guǐ
jīng
shí
shí
zhī
jiàn
lóng
shé
zǒu
zuǒ
pán
yòu
jīng
diàn
zhuàng
tóng
chǔ
hàn
xiāng
gōng
zhàn
nán
jùn
fán
jiā
jiā
jiā
píng
zhàng
shū
biàn
wáng
shǎo
zhāng
yīng
lái
làng
míng
zhāng
diān
lǎo
shù
shī
shī
lái
wàn
shì
guì
tiān
shēng
yào
gōng
sūn
niáng
hún
tuō

诗人

李白

李白(701—762),字太白,号青莲居士,唐代浪漫主义诗人。