荅高山人兼呈權顧二侯

李白
hóng
yǎn
tiān
guāng
zhé
hòu
kāng
yīng
yùn
shēng
kuí
lóng
kāi
yuán
sǎo
fēn
tài
wēi
kuò
jīn
jìng
duān
gǒng
qīng
xiá
qīng
chén
sōng
yuè
diǎn
shèng
míng
miù
huī
zhào
xiàn
qīng
yún
chán
huò
yīng
zhǔ
xīn
ēn
shū
nìng
chén
fǎng仿
huáng
tíng
què
xià
tàn
guāng
yīn
shì
wèi
zuò
zhòng
xuān
shī
xiān
liú
jiǎ
shēng
guà
fān
qiū
jiāng
shàng
wéi
yún
luó
zhì
shān
hǎi
xiàng
dōng
qīng
bǎi
chuān
jìn
shì
chī
xiāng
qiān
suì
yùn
kuò
yīng
tóng
fēng
yáo
zhí
mèi
dēng
wàng
yuǎn
shuǐ
jiàn
cāng
làng
gāo
shì
chǔ
lái
zhōu
miǎo
ān
mào
běn
chún
wén
zhāng
duō
jiā
yán
yǐn
xiāng
rén
fēng
wèi
lún
hóu
quán
shí
tōng
céng
shì
xīn
yún
wéi
liú
zhì
shuāng
píng
piāo
zhuǎn
líng
míng
chén
xiāo
xiāng
gòng
cāng

诗人

李白

李白(701—762),字太白,号青莲居士,唐代浪漫主义诗人。