鼎臣學士侍郎以東館庭梅昔翰苑之毫末今復半枯向時同僚零落都盡素髮垂領茲唯二人感舊傷懷發於吟詠惠然好我不能無言輒次來韻攀和

湯悅
jiàn
méng
huán
lián
bào
shí
jiù
huān
mèng
xiǎng
tài
àn
huán
yàn
jīn
zhū
yán
shuāi
shù
jiāng
rén
gòng
lǎo
xiá
gèng
bēi