詩四首 其一

宋高宗
mén
píng
tián
shí
chuān穿
lǐng
yīn
fēng
shēng
jiàn
hún
jǐng
zhàn
shuí
jiàn
qiū
shuǐ
guāng
gěng
gěng
tiě
huā
xiù
yán
shā
jìn
mǐn
yōu
yōu
shēng
gōng
táng
zuǒ
yòu
wán
kuàng
dāng
nián
huò
wèi
xìn
lèi
jīng
měng
wéi
bǎi
suì
hòu
xiān
guǐ
chí
chěng
yǎo
rán
liú
qīng
shī
zhě
wéi
bēi
gěng
dōng
xuān
yǒu
jiā
zhì
yún
shuǐ
qiān
qǐng
lǎn
shēng
chūn
lěng
lái
shǔ
shì
nuǎn
xiāng
yǒng
què
fān
chū
dàn
chóu
yuān
dūn
luò
jǐng
zuò
jiàn
qiáo
huán
xīn
yuè
shàng
yǐng
liáng
hāi
guī
tián
xíng
qǐng