貧家連歲蠶荒今年尤甚,妻孥有號寒之患每欲以酒自寬酒惡竟不能醉拙於生事殊可笑也表弟萬大年家蠶熟酒醇有足樂者因思舊詩有剩栽桑柘教妻蠶句遂和以寄之

王十朋
nián
shí
shàng
kān
lǎo
shēng
ān
dài
gēng
yóu
wèi
shì
chū
wéi
nán
hào
hán
ér
sāng
tiáo
yǐn
jiǔ
bīn
xián
zhī
gān
kān
xiàn
tōng
jiā
wàn
gōng
jūn
shàn
niàng
gèng
néng
cán