感春四首 二

韓愈
huáng
tiān
píng
fēn
chéng
shí
chūn
màn
dàn
zuì
bēi
huā
zhuāng
lín
cǎo
gài
bái
zuò
shàng
qīng
tiān
wéi
fēng
xuān
niǎo
yàn
liú
hóng
è
wàn
piàn
cóng
fēng
chuī
qiū
shuāng
suī
cǎn
liè
cuī
luò
lǎo
shuí
zhī
wéi
jìng
jiǔ
yǐn
wài
tiān
jìn
lián
jiǎn
shù
làn
màn
cháng
zuì
duō
wén
yuán
sāo
èr
shí
kěn
chuò
zāo
zāi
qiǎo
yán
dào
shèng
chǔ
níng
fēi
chī
xìng
féng
yáo
shùn
míng
tiáo
pǐn
huì
jiē
píng
míng
chū
mén
guī
shè
mǐng
dīng
shàng
zhī
wéi
shuí

诗人

韓愈

韓愈(768年-824年),字退之,世稱韓昌黎。