聞里謠效古歌

李紳
xiāng
ér
sāng
shǔ
féi
dōng
yǒu
lán
xià
yǒu
chī
xiōng
chú
nòu
zài
quǎn
fèi
kāi
péng
fēi
xiāng
ér
zuì
huán
bǎo
zhuó
láo
chū
shú
quàn
wēng
ǎo
míng
jiū
zhī
nián
hǎo
yáng
huā
chūn
cǎo
quàn
nián
shào
gēng
sāng
shǐ使
jūn
wéi
jiǎn
jīng
shǐ使
jūn
wéi
chái
láng
lín
zhōng
shān
yǒu
鹿
shuǐ
jiāo
yǒu
fáng
liè
guī
yuè
míng
chǔ
chǔ
chōng
huáng
liáng
xiāng
ér
dōng
jiā
lǎo
wéi
ěr
yán
zhī
shēng
ēn
lìng
tài
shǒu
chí
zhū
fān
xuán
míng
què
xuān
è
shēng
zhǔ
zào
ěr
mén
pēng
tún
xiāng
ér
bēi
zhà
shàng
yǒu
míng
wáng
bān
zhào
xià
zhòng
xuǎn
xián
liáng
guǎ
chūn
chí
chí
liú
tóu
qián
wéi
xiè
xiāng
ér
zhōng
ěr
gōng
qiǎo
wéi
shǒu
huī
lín

诗人

李紳

李绅(772年—846年),字公垂,唐代诗人、宰相,是新乐府运动的倡导者之一。